Review phim A Quiet Place (2018): Khi sự im lặng còn đáng sợ hơn mọi tiếng hét
A Quiet Place là kiểu phim kinh dị không cần ồn ào, không cần jumpscare dồn dập nhưng vẫn làm người xem căng cứng từ đầu tới cuối. Điểm hay nhất của phim nằm ở ý tưởng cực kì đơn giản mà hiệu quả: trong một thế giới nơi quái vật săn mồi bằng âm thanh, chỉ một tiếng động nhỏ thôi cũng có thể đổi lấy cái chết. Nghe qua đã thấy ngột ngạt, và bộ phim khai thác cảm giác đó rất tốt.
Thứ làm phim khác biệt không chỉ là bối cảnh hậu tận thế hay lũ quái vật, mà là cách nó biến những sinh hoạt bình thường nhất thành nỗi sợ. Một bước chân lỡ mạnh hơn, một món đồ rơi xuống sàn, một hơi thở không đúng lúc, tất cả đều khiến tim người xem thắt lại. Có nhiều đoạn gần như không có lời thoại, nhưng vẫn tạo áp lực khủng khiếp. Đây là kiểu im lặng không hề dễ chịu, mà là im lặng khiến mình phải tự động nín thở theo nhân vật.
Gia đình trong phim mới là phần khiến A Quiet Place đáng nhớ hơn mức một phim kinh dị giải trí thông thường. Mối quan hệ giữa cha mẹ và các con được đẩy lên rất thật trong hoàn cảnh sinh tồn. John Krasinski và Emily Blunt diễn cực ổn, đặc biệt là Emily Blunt. Có những cảnh chị gần như chỉ diễn bằng ánh mắt, nhịp thở và sự hoảng loạn bị kìm nén, nhưng vẫn truyền được cảm giác đau đớn lẫn bất lực rất rõ. Phim không cố kể quá nhiều, nhưng đủ để người xem cảm nhận đây là một gia đình đang cố giữ lấy nhau giữa một thế giới đã hỏng hoàn toàn.
Một chi tiết mình rất thích là phim tận dụng âm thanh theo cách cực thông minh. Bình thường phim kinh dị hay dùng tiếng động lớn để dọa người xem, còn phim này làm ngược lại. Nó khiến người xem sợ vì thiếu âm thanh. Chính khoảng lặng mới là thứ gây áp lực lớn nhất. Những đoạn chuyển giữa góc nhìn âm thanh bình thường và cảm nhận của cô bé điếc trong phim cũng là điểm rất đáng khen, vì nó không chỉ tạo khác biệt về trải nghiệm mà còn làm cảm xúc nhân vật rõ hơn nhiều.
Thiết kế quái vật trong phim không phải kiểu xuất hiện liên tục để khoe hình dáng, mà được giữ ở mức vừa đủ. Cách này hợp lí, vì nỗi sợ lớn nhất ở đây không phải con quái vật trông ghê tới đâu, mà là cảm giác nó có thể lao tới bất cứ lúc nào chỉ vì một sai sot rất nhỏ. Phim hiểu rõ thế mạnh của mình và không phung phí nó.
Tất nhiên, A Quiet Place không phải không có điểm khiến người xem lăn tăn. Có vài chỗ nếu nghĩ kĩ sẽ thấy logic sinh tồn hơi mong manh, kiểu như tại sao lại chọn cách này mà không phải cách khác. Nhưng thật ra lúc xem, nhịp phim đủ tốt để mình bỏ qua được khá nhiều. Cảm giác hồi hộp mà nó tạo ra đủ mạnh để người xem chấp nhận bước vào luật chơi của phim.
Tổng thể, đây là một phim kinh dị rất gọn, rất biết tiết chế và đặc biệt hiệu quả. Không quá dài, không rườm rà, không cố nhồi nhét triết lí, nhưng lại tạo được dấu ấn riêng. A Quiet Place đáng xem vì nó nhắc người ta rằng phim kinh dị hay không nhất thiết phải nhiều máu me hay nhiều cảnh hù dọa, đôi khi chỉ cần một căn phòng im phăng phắc cũng đã đủ ám ảnh rồi.
Nếu thích phim kinh dị căng thẳng, tiết tấu chắc tay và có chút cảm xúc gia đình ở bên trong, thì đây là bộ phim rất nên xem. Mình chấm phim này khoảng 8.5/10. Im lặng chưa bao giờ đáng sợ đến thế.