Black Panther (2018)

Dark Tina

Moderator
Nhân viên
05/07/2025
56
0
Black Panther (2018).jpg


Nhắc tới Black Panther, mình vẫn nhớ cái cảm giác lần đầu xem – vừa “wow” vì thế giới Wakanda quá đẹp, vừa thấy có gì đó rất khác so với những phim siêu anh hùng quen thuộc.

Điểm ăn tiền nhất chắc chắn là Wakanda. Một quốc gia châu Phi tưởng tượng nhưng lại được xây dựng cực kỳ thuyết phục: vừa truyền thống, vừa hiện đại, công nghệ thì xịn khỏi bàn. Mấy cảnh bay lượn trên thành phố, tàu bay, hay những bộ trang phục mang đậm bản sắc văn hoá… nhìn đã mắt thật sự. Không phải kiểu màu mè cho có, mà mọi thứ đều có cảm giác “có thật” trong thế giới của nó.

Nhân vật T’Challa thì không phải kiểu anh hùng quá hoàn hảo. Anh ta có trách nhiệm, có áp lực, có lúc cũng phân vân và sai lầm. Nhưng thứ khiến phim đáng nhớ lại nằm ở phản diện – Killmonger. Nói thiệt, hiếm khi thấy một villain mà mình vừa ghét vừa… hiểu được như vậy. Động cơ của hắn không vô lý, thậm chí còn khiến người xem phải suy nghĩ lại về cái gọi là “công lý”.

Phim cũng không quá nặng nề, vẫn có những đoạn hài nhẹ nhàng, đặc biệt là Shuri – em gái T’Challa, kiểu thiên tài mà rất “lầy”, góp phần làm không khí bớt căng thẳng. Mấy cảnh hành động thì ổn, không phải xuất sắc nhất Marvel nhưng vẫn đủ đã để xem rạp.

Tuy nhiên, có vài đoạn CGI nhìn hơi “giả trân” một chút, nhất là trận cuối. Xem kỹ thì sẽ thấy hơi tụt mood nhẹ. Nhưng tổng thể thì không ảnh hưởng quá nhiều.

Điều mình thích nhất ở phim là thông điệp. Nó không chỉ là chuyện siêu anh hùng cứu thế giới, mà còn là câu hỏi về trách nhiệm, về việc một quốc gia mạnh có nên giúp đỡ thế giới hay không. Nghe có vẻ to tát, nhưng phim kể khá mượt, không bị lên gân.

Nói chung, Black Panther không phải kiểu phim khiến bạn “há hốc mồm” vì plot twist, mà là kiểu xem xong vẫn còn đọng lại suy nghĩ. Một bộ phim siêu anh hùng nhưng có chiều sâu riêng, xem lại vẫn thấy hay như lần đầu, dù có vài chỗ chưa thật sự hoàn hảo.
 
Bạn đã quên mật khẩu?
hoặc Đăng nhập bằng