IT (2017)

Dark Tina

Moderator
Nhân viên
05/07/2025
56
0
IT (2017).png


IT (2017) là kiểu phim kinh dị nhìn qua tưởng chỉ để hù dọa bằng mấy cú jumpscare, nhưng xem rồi mới thấy nó làm được nhiều hơn vậy khá nhiều. Phim lấy con quỷ hề Pennywise làm trung tâm, nhưng thứ khiến người ta nhớ lâu lại không chỉ là khuôn mặt trắng bệch hay nụ cười ghê rợn của hắn, mà là cảm giác bất an kéo dài suốt cả bộ phim. Nó giống kiểu nỗi sợ tuổi thơ, thứ mà nhiều năm sau mình vẫn nhớ lờ mờ nhưng nghĩ lại vẫn thấy lạnh gáy.

Điểm mình thích nhất ở IT là phim không quá vội vàng lao vào dọa khán giả. Nó dành thời gian để xây dựng nhóm “Losers’ Club” rất tốt. Mỗi đứa trẻ trong nhóm đều có nét riêng, không bị mờ nhạt hay chỉ tồn tại cho đủ đội hình. Tình bạn giữa chúng mới là phần giữ bộ phim đứng vững, vì nếu bỏ đi lớp cảm xúc đó thì IT có lẽ chỉ còn là một phim ma ổn ổn chứ chưa chắc đáng nhớ như bây giờ. Mấy đoạn cả nhóm đi cùng nhau, cãi nhau, trêu nhau, rồi cố tỏ ra can đảm trước nỗi sợ của chính mình làm phim có chất rất thật, rất đời.

Pennywise của Bill Skarsgård đúng là linh hồn của phim. Cách nhân vật này xuất hiện không cần ồn ào nhưng vẫn gây áp lực khủng khiếp. Ánh mắt của hắn có gì đó vừa trẻ con vừa độc ác, khiến người xem không đoán được lúc nào hắn đang đùa, lúc nào hắn chuẩn bị nuốt chửng ai đó thật. Cái hay là Pennywise không chỉ là một con quái vật thích giết người, mà hắn như hiện thân của thứ nỗi sợ mà mỗi đứa trẻ cố giấu trong đầu. Thế nên mỗi màn đối mặt với hắn không chỉ đáng sợ, mà còn mang cảm giác rất cá nhân.

Phim cũng làm khá tốt phần không khí thị trấn Derry. Bề ngoài thì đây chỉ là một nơi nhỏ bé, bình thường, nhưng càng xem càng thấy có gì đó mục ruỗng ở bên trong. Người lớn trong phim phần lớn đều vô tâm, lạnh lùng, thậm chí đáng sợ theo cách rất đời thực. Chính điều đó làm IT hiệu quả hơn, vì đôi khi cảm giác ghê nhất không đến từ con hề dưới cống, mà đến từ việc lũ trẻ gần như phải tự cứu lấy mình giữa một thế giới chẳng ai thật sự lắng nghe chúng.

Một chi tiết mình thấy đáng khen là phim biết cách chuyển đổi giữa kinh dị và phiêu lưu tuổi mới lớn. Có những đoạn rất căng, rất tối, nhưng xen vào đó vẫn có những khoảnh khắc ngốc nghếch, hài nhẹ, đúng kiểu một nhóm bạn nhỏ đang cố tỏ ra mạnh mẽ. Nhờ vậy mạch phim không bị ngộp. Người xem có thời gian để thở, rồi lại bị kéo xuống một hố sợ hãi khác ngay sau đó. Cái nhịp này giữ phim rất tốt, khiến hơn 2 tiếng trôi đi khá nhanh.

Tất nhiên IT không phải phim kinh dị hoàn hảo. Một vài cảnh hù dọa vẫn hơi thiên về hình ảnh phóng lớn, âm thanh gắt để ép người xem giật mình. Nếu ai thích kiểu kinh dị tâm lý lặng lẽ hơn thì có thể sẽ thấy phim hơi “ồn”. Nhưng bù lại, phần hình ảnh, thiết kế sinh vật và cách dàn dựng các ảo giác đều đủ tốt để giữ sự cuốn hút. Có những cảnh thật sự rất ám ảnh, nhất là khi Pennywise xuất hiện ở những nơi vốn dĩ đã quen thuộc với trẻ con, như nhà tắm, phòng ngủ hay con đường về nhà.

Nói gọn lại, IT (2017) không chỉ là phim về một chú hề ma quái. Nó là phim về nỗi sợ, về tuổi thơ, về cảm giác cô độc khi lớn lên trong một thế giới người lớn đầy vấn đề. Và thứ đẹp nhất của phim lại nằm ở chỗ: giữa tất cả kinh hãi đó, tình bạn vẫn là vũ khí mạnh nhất. Nghe thì hơi sến xíu, nhưng phim làm nó đủ chân thành để mình tin.

Đây là một bộ phim kinh dị rất dễ xem, dễ cuốn, và cũng dễ để lại ấn tượng hơn nhiều phim cùng thể loại. Không quá sâu tới mức nặng đầu, nhưng cũng không hời hợt. Xem xong vẫn nhớ, vẫn thấy hơi rợn rợn mỗi lần nhìn miệng cống lúc trời mưa. Thật đấy.
 
Bạn đã quên mật khẩu?
hoặc Đăng nhập bằng