Hương Mật Tựa Khói Sương (2018) là kiểu phim tiên hiệp rất dễ làm người ta sa vào từ từ. Lúc mới xem, cảm giác của mình là phim đi theo đúng công thức quen thuộc: thần tiên, yêu hận, hiểu lầm, kiếp nạn. Nhưng càng xem càng thấy nó không chỉ dừng ở chuyện tình ngược tâm, mà còn có cách xây dựng cảm xúc khá chắc tay. Bộ phim biết cách kéo người xem đi từ những đoạn vui vẻ, nhẹ nhàng sang bi kịch mà không bị quá gượng.
Điểm sáng lớn nhất chắc chắn là mối quan hệ giữa Cẩm Mịch và Húc Phượng. Cẩm Mịch ban đầu ngây thơ đến mức gần như không hiểu tình yêu là gì, nên mọi chuyển biến trong cảm xúc của cô đều diễn ra chậm, nhưng lại hợp lí. Còn Húc Phượng thì đúng kiểu ngoài lạnh trong nóng, kiêu ngạo nhưng khi yêu lại cực kì chân thành. Cái hay của phim là không để chuyện tình này chỉ đẹp theo kiểu mơ mộng, mà nó bị thử thách liên tục bởi thân phận, âm mưu và cả những tổn thương rất khó cứu vãn. Có nhiều đoạn xem xong thấy thương chứ không phải chỉ buồn đơn thuần.
Ngoài cặp chính, nhân vật Nhuận Ngọc mới là người để lại dư âm mạnh. Đây là kiểu vai không hẳn phản diện theo nghĩa thông thường, mà là một người bị dồn nén quá lâu, bị bỏ rơi quá nhiều nên từng bước biến đổi. Phim làm khá tốt ở chỗ khiến khán giả vừa giận vừa thương nhân vật này. Có những lúc mình còn thấy Nhuận Ngọc mới là người cô độc nhất phim. Cái cảm giác một người càng dịu dàng lại càng chất chứa nhiều bóng tối được thể hiện khá rõ, nên tuyến này xem rất đã.
Phần hình ảnh của phim đúng chất tiên hiệp Hoa ngữ: bối cảnh lung linh, trang phục đẹp, màu sắc mềm và mộng. Dĩ nhiên đôi chỗ hiệu ứng vẫn hơi giả nếu nhìn kĩ, nhưng tổng thể vẫn đủ để tạo cảm giác huyền ảo. Nhạc phim cũng là điểm cộng rất lớn. Nhiều cảnh thật ra nếu tách riêng nội dung thì không quá mới, nhưng nhờ nhạc đẩy cảm xúc lên nên lại thành rất thấm. Đây là dạng OST nghe xong là nhớ luôn không khí của phim.
Điều mình thích nữa là phim có những đoạn hài khá duyên ở nửa đầu. Nó giúp câu chuyện bớt nặng nề và làm khán giả gắn bó với nhân vật hơn trước khi bước vào chuỗi bi kịch. Chính vì thế, khi phim bắt đầu ngược, cảm giác đau lại rõ hơn. Tuy nhiên, phim cũng không phải không có điểm trừ. Một số tập giữa hơi dài, có đoạn nhịp lê thê và lặp cảm xúc. Nếu ai không quen kiểu phim dài tập Trung Quốc thì sẽ thấy hơi mệt. Nhưng vượt qua được quãng đó thì phần sau lại khá cuốn.
Tóm lại, Hương Mật Tựa Khói Sương là một bộ phim tiên hiệp làm tốt hơn mức nhiều người nghĩ. Nó không chỉ có tình yêu đẹp, mà còn có sự day dứt, mất mát và bi kịch của những người tưởng như đứng trên chín tầng trời nhưng vẫn không thoát được chữ tình. Phim này không hẳn quá mới về mô típ, nhưng cách kể chuyện đủ cảm xúc để khiến người xem nhớ lâu. Xem xong dễ bị ám mấy ngày liền, nhất là nếu bạn thích những chuyện tình vừa ngọt vừa đau, càng xem càng thấy nhói trong lòng.