Mục lục Thu gọn
-
1
Review Mission: Impossible – Fallout (2018) – Khi Tom Cruise “chơi lớn” tới mức… nghẹt thở
-
2
Cốt truyện: đơn giản nhưng căng như dây đàn
-
3
Action: đỉnh cao của sự “chơi thật, không CGI lố”
-
4
Nhân vật: không chỉ là chạy và bắn
-
5
Âm thanh & nhịp phim: giữ bạn “dính ghế” suốt 2 tiếng rưỡi
-
6
Một vài điểm trừ (nhẹ thôi)
-
7
Tổng kết
Review Mission: Impossible – Fallout (2018) – Khi Tom Cruise “chơi lớn” tới mức… nghẹt thở
Phải nói thẳng: Mission: Impossible – Fallout không chỉ là phần hay nhất của cả franchise mà còn là một trong những phim hành động đỉnh nhất từng được làm. Nó không đơn giản là “hay”, mà kiểu… xem xong thấy mấy phim hành động khác tự nhiên nhạt đi một chút
Cốt truyện: đơn giản nhưng căng như dây đàn
Câu chuyện vẫn xoay quanh Ethan Hunt (Tom Cruise) và team IMF trong một nhiệm vụ thất bại – để rồi kéo theo hàng loạt hậu quả nguy hiểm hơn. Nghe thì quen đúng không? Nhưng cái hay nằm ở cách phim triển khai:- Mỗi quyết định của Ethan đều có giá phải trả
- Không có lựa chọn nào “an toàn tuyệt đối”
- Và cảm giác “mọi thứ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào” luôn hiện diện
Action: đỉnh cao của sự “chơi thật, không CGI lố”
Nếu phải chọn 1 lý do để xem phim này, thì đó là action.- Cảnh HALO jump mở đầu: quay thật, không đùa
- Rượt đuổi ở Paris: hỗn loạn nhưng cực kỳ rõ ràng, không bị “cắt dựng loạn xạ”
- Đánh nhau trong nhà tắm: ngắn, gọn, đau, và… cực kỳ “đã”
- Đỉnh cao: màn rượt đuổi trực thăng ở cuối phim – căng tới mức gần như quên thở
Nhân vật: không chỉ là chạy và bắn
Henry Cavill (vai Walker) là một điểm nhấn thú vị. Nhìn ban đầu tưởng kiểu “cơ bắp cho có”, ai dè lại có chiều sâu và… không hề đơn giản.Rebecca Ferguson tiếp tục tỏa sáng với Ilsa Faust – vừa bí ẩn vừa nguy hiểm, kiểu nhân vật mà bạn không bao giờ đoán chắc cô đứng về phía nào.
Còn Ethan Hunt? Vẫn là người hùng quen thuộc, nhưng ở phần này, anh ta phải đối mặt với câu hỏi khó chịu:
Và phim không né tránh việc cho thấy cái giá của lựa chọn đó.“Cứu một người hay cứu cả thế giới?”
Âm thanh & nhịp phim: giữ bạn “dính ghế” suốt 2 tiếng rưỡi
Nhạc nền dồn dập, nhịp phim nhanh nhưng không loạn. Đặc biệt là cách build-up tension – cứ tưởng sắp xong rồi, ai dè lại leo thang tiếp. Kiểu như phim không cho bạn nghỉ luôn ấy
Một vài điểm trừ (nhẹ thôi)
- Motif “bom hạt nhân – khủng bố toàn cầu” vẫn hơi quen
- Một vài đoạn thoại giải thích hơi dài dòng
- Nếu bạn thích twist kiểu mind-blow thì phim này không phải kiểu đó
Tổng kết
Mission: Impossible – Fallout là kiểu phim mà:- Xem ở nhà vẫn đã, nhưng ra rạp thì “phê” gấp đôi
- Xem lại lần 2 vẫn thấy cuốn
- Và là chuẩn mực mới cho phim hành động hiện đại
(trừ 1 điểm vì xem xong thấy mấy phim khác… hơi nhạt
Chỉnh sửa lần cuối: