Phải nói là Jurassic World giống như một cú “hồi sinh” khá hoành tráng cho thương hiệu khủng long đình đám này. Mình xem phim với tâm thế chỉ cần giải trí thôi, nhưng cuối cùng lại bị cuốn vào cái công viên Isla Nublar hiện đại đến mức… hơi đáng sợ.
Điểm mình thích nhất là cách phim xây dựng lại công viên Jurassic theo kiểu “phiên bản nâng cấp”. Không còn là giấc mơ dang dở như mấy phần cũ, mà lần này mọi thứ đã hoạt động trơn tru: khách du lịch đông nghịt, show diễn khủng long bài bản, thậm chí còn có cả khu resort sang chảnh. Nhưng chính cái cảm giác “mọi thứ quá hoàn hảo” đó lại khiến mình thấy có gì đó sai sai ngay từ đầu.
Indominus Rex chắc chắn là nhân vật gây ám ảnh nhất phim. Không phải kiểu to xác đơn thuần, mà nó còn thông minh, biết tính toán và… hơi bị “lạnh sống lưng”. Có mấy đoạn nó trốn khỏi chuồng, mình thật sự thấy căng thẳng chứ không chỉ là hồi hộp bình thường. Kiểu như biết chắc sắp có chuyện lớn xảy ra mà vẫn không đoán được nó sẽ phá kiểu gì.
Nhân vật của Chris Pratt cũng là điểm sáng. Owen không phải kiểu anh hùng quá “cool ngầu”, mà có chút bụi bặm, gần gũi. Mối quan hệ giữa anh với mấy con Velociraptor cũng thú vị ghê, vừa như huấn luyện thú, vừa như… bạn bè kỳ lạ. Tuy nhiên, có vài đoạn mình thấy hơi phi lý, kiểu như mọi thứ diễn ra nhanh quá, chưa kịp thuyết phục đã chuyển cảnh rồi.
Phim mạnh về phần hình ảnh, phải nói là cực kỳ đã mắt. Khủng long được làm rất thật, nhất là mấy cảnh cận cảnh hoặc khi chúng xuất hiện bất ngờ. Âm thanh cũng góp phần nhiều, tiếng gầm nghe nổi da gà luôn. Nhưng cốt truyện thì… nói thật là không quá mới. Vẫn là câu chuyện con người chơi với thiên nhiên rồi tự lãnh hậu quả, chỉ là lần này quy mô lớn hơn thôi.
Tổng thể, Jurassic World là một phim giải trí rất ổn, xem rạp thì càng thích. Không quá sâu sắc, đôi lúc còn hơi “làm lố”, nhưng vẫn đủ hấp dẫn để giữ mình ngồi xem đến cuối mà không thấy chán. Nếu bạn từng thích mấy phần Jurassic Park trước đây, thì phim này kiểu như một lời chào quay lại khá hoành tráng, dù chưa thật sự hoàn hảo.