Thục Sơn Chiến Kỷ (2015) là kiểu phim tiên hiệp nhìn vào tưởng chỉ có đánh nhau, pháp bảo, tình kiếp rồi tranh đoạt giữa chính và tà, nhưng xem rồi mới thấy cái giữ chân người ta lại nằm ở không khí rất riêng của phim. Nó có cảm giác vừa cổ trang huyền ảo, vừa mang chút u ám, lạnh lạnh, chứ không bay bổng quá mức như nhiều phim cùng dòng. Thế giới Thục Sơn trong phim không hẳn đẹp theo kiểu mộng mơ, mà đẹp kiểu nguy hiểm, càng bước vào càng thấy bất an.
Điểm mình thích nhất là phim làm khá tốt phần xung đột giữa số mệnh và lựa chọn. Nhân vật không đơn thuần chỉ bị cuốn theo đại nghĩa tam giới, mà còn luôn phải giằng co giữa tình cảm cá nhân và trách nhiệm. Cái hay là phim không kể mấy chuyện đó quá nhẹ tay. Có những đoạn quan hệ giữa các nhân vật bị đẩy vào thế rất khó xử, càng thương thì càng không thể đến gần. Chính cái cảm giác “muốn giữ mà không giữ được” làm bộ này có chất bi thương khá rõ.
Phần hình ảnh của Thục Sơn Chiến Kỷ cũng là thứ dễ gây ấn tượng từ những tập đầu. Trang phục, bối cảnh, ánh sáng đều cố tạo ra cảm giác thần bí, nhất là những cảnh trong môn phái hoặc các phân đoạn giao tranh giữa tiên môn và thế lực tà đạo. Kỹ xảo nếu nhìn theo tiêu chuẩn bây giờ có thể không còn quá xuất sắc, nhưng ở thời điểm phim ra mắt thì vẫn đủ để tạo cảm giác hoành tráng. Một vài cảnh tung chiêu, chuyển cảnh, hay dựng trận pháp nhìn vẫn có độ cuốn riêng, không bị quá rối mắt.
Phim cũng có kiểu nhịp rất đặc trưng của tiên hiệp Trung Quốc giai đoạn đó: mở ra nhiều bí mật, cài nhiều thân phận, nhiều ân oán từ quá khứ, rồi từ từ bóc từng lớp. Có lúc nhịp kể hơi dài, vài đoạn lê thê thật, nhưng bù lại nó khiến người xem có thời gian ngấm mối quan hệ giữa các nhân vật, chứ không chỉ chăm chăm chờ đánh boss. Ai thích tiết tấu nhanh có thể sẽ thấy phim hơi chậm ở nửa đầu, nhưng ai mê kiểu drama nội tâm thì lại khá dễ dính.
Một điểm nữa đáng nói là phim không cố biến nhân vật thành những hình mẫu quá hoàn hảo. Có người mạnh nhưng cô độc, có người yêu rất sâu nhưng lại luôn chọn sai thời điểm, có người nhìn lạnh lùng mà bên trong là cả một đống day dứt. Vì thế, tuyến tình cảm của phim dù đôi lúc quen thuộc, vẫn có đất để chạm cảm xúc. Nó không quá mới, nhưng vẫn đủ làm người xem thấy nhói ở vài đoạn chia ly hay hi sinh.
Tổng thể, Thục Sơn Chiến Kỷ là một bộ tiên hiệp khá ổn nếu bạn thích thế giới huyền ảo, thích chuyện tình buồn, thích cảm giác các nhân vật cứ bị số phận ép đến đường cùng. Phim có thể không quá đột phá, cũng có chỗ dài dòng, nhưng bù lại giữ được màu sắc riêng và cảm xúc khá đậm. Đây không phải bộ xem để cười vui nhẹ nhàn, mà là bộ xem để ngấm dần, càng xem càng thấy cái buồn và cái đẹp của nó quấn vào nhau. Nói ngăn gọn, đây là một phim tiên hiệp hơi cũ nhưng vẫn có nét cuốn rất riêng, nhất là với ai từng mê dòng phim huyền huyễn một thời.