Hoa Thiên Cốt (2015) là kiểu phim tiên hiệp mà càng xem càng dễ bị cuốn vào cảm giác vừa mộng mị vừa bi thương. Phim không chỉ đi theo mô típ tình yêu sư đồ cấm kỵ quen thuộc, mà còn đẩy mọi cảm xúc lên rất cao: yêu mà không dám nói, thương mà không dám giữ, đến lúc nhận ra thì gần như mọi thứ đã đi quá xa. Cái hay của phim nằm ở chỗ nó khiến người xem không chỉ theo dõi một chuyện tình, mà còn nhìn thấy cả quá trình một cô gái ngây thơ từng bước bị số phận và lòng người bào mòn.
Nhân vật Hoa Thiên Cốt thực sự là linh hồn của phim. Lúc đầu cô hiện lên rất trong trẻo, bướng bỉnh nhưng đáng yêu, kiểu người chỉ cần một chút ấm áp là sẵn sàng tin vào cả thế giới. Chính vì xuất phát điểm quá thuần khiết nên hành trình sa vào đau khổ của cô mới đau đến vậy. Cảm giác bi kịch của Hoa Thiên Cốt không đến từ một biến cố duy nhất, mà đến từ việc từng chút một, những người quan trọng nhất trong đời cô đều đặt nàng vào thế phải tổn thương. Đây là kiểu bi kịch xem xong dễ để lại dư vị nặng trong lòng.
Bạch Tử Họa là nhân vật khiến phim có sức hút rất riêng. Ông không phải mẫu nam chính lạnh lùng chỉ để cho đẹp, mà thật ra là kiểu người bị trói chặt bởi trách nhiệm, quy tắc và thân phận. Cái đau của nhân vật này là yêu rất sâu nhưng lại luôn chọn cách kiềm nén. Nhiều đoạn xem sẽ thấy bực, vì chỉ cần nói thật một lần thôi có thể mọi chuyện đã khác. Nhưng cũng chính sự im lặng ấy làm mối quan hệ giữa hai người trở nên day dứt. Tình cảm trong phim không ồn ào, không quá nhiều lời tỏ bày, nhưng ánh mắt, khoảng cách và những lần bảo vệ trong bất lực lại đủ làm người xem nhớ mãi.
Một điểm đáng khen là phim tạo được không khí tiên hiệp khá tròn trịa. Từ phục trang, bối cảnh đến phần nhạc đều góp phần làm thế giới trong phim có cảm giác vừa thoát tục vừa u sầu. Những khung cảnh ở Trường Lưu, những phân đoạn luyện tiên, những cảnh chia ly hay đối đầu đều có màu sắc rất riêng. Phim đẹp theo kiểu mềm mại, có chút cổ tích, nhưng bên trong lại là một câu chuyện khá tàn nhẫn. Sự đối lập này làm tổng thể phim có nét cuốn hút riêng, chứ không chỉ đơn giản là đẹp cho có.
Ngoài chuyện tình giữa Hoa Thiên Cốt và Bạch Tử Họa, phim còn khiến người xem nhớ nhờ các mối quan hệ phụ. Sát Thiên Mạch là một nhân vật nổi bật rõ rệt, vừa tà mị vừa có tình có nghĩa, xuất hiện là gần như cướp luôn sự chú ý. Đông Phương Úc Khanh cũng là kiểu nhân vật để lại nhiều tiếc nuối, vì anh mang đến một dạng tình cảm khác: không áp chế, không cao đạo, nhưng lại không thể đi tới cùng. Chính những tuyến nhân vật này làm thế giới của Hoa Thiên Cốt không bị đơn điệu, mà có thêm nhiều lớp cảm xúc hơn.
Dĩ nhiên phim vẫn có vài điểm khiến người xem dễ lăn tăn. Mạch phim khá dài, có đoạn lê thê, nhịp phát triển đôi khi sa vào vòng lặp hiểu lầm rồi đau khổ. Một số chi tiết đẩy bi kịch hơi mạnh tay nên có cảm giác như phim cố tình dồn nhân vật đến tận cùng để lấy nước mắt. Nhưng nếu đã chấp nhận tinh thần của dòng phim này, đó lại cũng là thứ khiến khán giả dính phim. Nó rất melodrama, rất kịch, nhưng lại trúng cảm xúc.
Tổng thể mà nói, Hoa Thiên Cốt là một bộ phim rất hợp với những ai thích chuyện tình buồn, thích kiểu yêu mà không thể thuộc về nhau. Phim không hoàn hảo, đôi lúc còn hơi dài dòng, nhưng bù lại có nhân vật trung tâm đủ sức giữ cảm xúc người xem từ đầu tới cuối. Đây là kiểu phim xem xong không hẳn vì cốt truyện quá mới, mà vì cảm giác đau đáu nó để lại khá lâu. Nói ngắn gọn thì đây là một bộ tiên hiệp đậm vị ngược, đẹp, buồn và khá ám ảnh theo cách rất riêng.