Wonder Woman (2017) là một trong những phim siêu anh hùng hiếm hoi khiến mình cảm thấy vừa đã mắt, vừa có chút gì đó rất… cảm xúc. Không phải kiểu hoành tráng đơn thuần như nhiều phim cùng thể loại, mà nó có cái “chất” riêng, rất nữ tính nhưng cũng đầy mạnh mẽ.
Phim mở đầu ở hòn đảo Themyscira – nơi chỉ có các chiến binh Amazon sinh sống. Cảnh quay ở đây thật sự đẹp, kiểu đẹp đến mức có lúc mình quên mất là đang xem phim hành động. Nhân vật Diana lớn lên trong môi trường này, nhưng lại luôn tò mò về thế giới bên ngoài. Chính cái sự tò mò đó đã dẫn cô đến cuộc chiến lớn hơn nhiều so với những gì cô từng biết.
Điểm mình thích nhất ở phim là cách xây dựng Wonder Woman không chỉ là một chiến binh “bất bại”, mà còn là một người khá ngây thơ khi lần đầu tiếp xúc với thế giới loài người. Những đoạn cô nói chuyện với Steve Trevor hay phản ứng trước xã hội hiện đại vừa hài hước, vừa dễ thương một cách tự nhiên, không hề gượng ép.
Cảnh chiến đấu thì khỏi bàn, đặc biệt là phân đoạn ở chiến hào – chắc chắn là một trong những khoảnh khắc đỉnh nhất của cả dòng phim siêu anh hùng. Khi Diana bước ra, đỡ đạn và tiến lên phía trước, mình nổi da gà thật sự. Nó không chỉ là hành động, mà còn là biểu tượng của lòng can đảm.
Tuy vậy, phần cuối phim có hơi “đuối” một chút. Trận đánh cuối cùng hơi sa đà vào CGI và cảm giác không còn giữ được cái sự chân thật như những gì phim đã xây dựng trước đó. Nhưng nói chung, điều này không làm giảm quá nhiều trải nghiệm tổng thể.
Gal Gadot thì đúng là sinh ra để đóng vai này rồi. Cách cô thể hiện vừa mạnh mẽ, vừa có chiều sâu cảm xúc, khiến Wonder Woman trở nên rất “người”, chứ không phải kiểu anh hùng xa vời.
Tổng thể, Wonder Woman (2017) là một bộ phim đáng xem, không chỉ vì hành động mãn nhãn mà còn vì câu chuyện về niềm tin, lòng trắc ẩn và sự hi vọng. Một bộ phim siêu anh hùng nhưng lại mang đến cảm giác khá… khác biệt, theo hướng rất dễ chịu và đáng nhớ.