Mục lục Thu gọn
Review phim Interstellar (2014) – Khi khoa học chạm đến cảm xúc
Có những bộ phim xem xong chỉ thấy hay. Nhưng Interstellar thì khác — nó để lại một thứ gì đó… khó gọi tên. Vừa choáng ngợp, vừa lặng người.
Một chuyến du hành không chỉ là không gian
Câu chuyện xoay quanh Cooper – một phi công buộc phải rời xa con gái Murph để tham gia nhiệm vụ tìm hành tinh mới cho loài người. Nghe qua thì khá “khoa học viễn tưởng tiêu chuẩn”, nhưng cách Christopher Nolan kể lại khiến nó trở nên cực kì… người.Phim không vội. Nó từ tốn, đôi khi chậm đến mức khiến bạn tưởng như không có gì xảy ra. Nhưng thực ra, từng chi tiết nhỏ đều đang âm thầm xây dựng một cú nổ cảm xúc về sau.
Hình ảnh và âm thanh – thứ làm bạn “nín thở”
Phải nói thẳng: phần nhìn của phim… quá đỉnh.
- Hố đen Gargantua không chỉ đẹp mà còn mang tính khoa học thật sự (được cố vấn bởi Kip Thorne).
- Hành tinh nước với những con sóng cao như núi – nhìn thôi đã thấy lạnh sống lưng.
- Cảnh docking xoay vòng… căng thẳng đến mức mình gần như quên thở luôn.
Khoa học… nhưng không khô khan
Điểm hay là phim nói về những thứ cực khó như:- lỗ sâu (wormhole)
- giãn nở thời gian
- không gian 5 chiều
Có thể bạn sẽ không hiểu hết, nhưng bạn vẫn cảm được.
Trái tim của phim: tình cha con
Thứ khiến Interstellar trở nên đặc biệt không phải là không gian, mà là… tình cảm.
- Ánh mắt Cooper khi rời đi.
- Những video Murph gửi theo năm tháng.
- Khoảnh khắc “23 năm trôi qua trong vài giờ”.
Tổng kết một cách thật lòng
Interstellar không phải phim dễ xem. Nó dài, có đoạn chậm, và đôi lúc hơi… khó hiểu.Nhưng nếu bạn kiên nhẫn, bạn sẽ nhận lại:
- Một trải nghiệm điện ảnh rất “đã”
- Một câu chuyện cảm động về con người
- Và một cảm giác nhỏ bé khi đứng trước vũ trụ
(mất 1 điểm vì có vài đoạn mình xem xong vẫn phải lên mạng đọc lại mới hiểu
Nếu bạn muốn, mình có thể viết thêm kiểu “giải thích cái kết Interstellar” — vì đoạn cuối… đúng là hơi xoắn não thiệt