Mục lục Thu gọn
- 1 Review phim John Wick (2014) – Khi một con người bị dồn tới giới hạn… thì địa ngục cũng phải tránh đường
- 2 Cốt truyện đơn giản, nhưng đánh cực “đã tay”
- 3 Hành động: Chuẩn mực mới của phim bắn súng
- 4 Thế giới ngầm: Nhỏ nhưng cực kì thú vị
- 5 Keanu Reeves: Ít nói, nhưng đủ khiến người ta sợ
- 6 Âm thanh, hình ảnh: Tối giản nhưng cực chất
- 7 Tổng kết: Ít mà chất, đơn giản mà gây nghiện
Review phim John Wick (2014) – Khi một con người bị dồn tới giới hạn… thì địa ngục cũng phải tránh đường
Có những bộ phim hành động xem xong là quên ngay. Nhưng John Wick (2014) thì… không. Nó không chỉ là bắn súng, đánh đấm, mà giống như một “bản giao hưởng bạo lực” được dàn dựng cực kì chỉn chu.
Và mọi thứ bắt đầu… chỉ vì một chú chó.
Cốt truyện đơn giản, nhưng đánh cực “đã tay”
John Wick (Keanu Reeves) là một sát thủ huyền thoại đã giải nghệ. Anh sống cô độc sau khi vợ mất, chỉ còn lại một chú chó nhỏ – món quà cuối cùng của người vợ.Rồi một ngày đẹp trời… một thằng nhóc trộm xe của anh. Và giết luôn con chó.
Nghe thì nhỏ nhặt thật. Nhưng với John Wick, đó là giọt nước tràn ly.
Và thế là… mọi thứ bùng nổ.
Không có plot twist cao siêu, không triết lý dài dòng. Phim đi thẳng vào việc: trả thù. Nhưng cái hay là cách nó làm điều đó — gọn, lạnh, và cực kì “cool”.
Hành động: Chuẩn mực mới của phim bắn súng
Điểm ăn tiền lớn nhất của phim chính là action.Phong cách chiến đấu của John Wick được gọi là “gun-fu” – kết hợp giữa bắn súng và cận chiến. Không phải kiểu xả đạn loạn xạ đâu. Mỗi phát bắn đều có mục đích, thường là… headshot, rất gọn.
- Không slow motion lạm dụng
- Không rung máy chóng mặt
- Góc quay rõ ràng, dễ theo dõi
Đặc biệt là cảnh ở club Red Circle – vừa có ánh đèn neon, vừa có nhạc điện tử, vừa có máu… trộn lại thành một thứ gì đó rất “điện ảnh”.
Thế giới ngầm: Nhỏ nhưng cực kì thú vị
Một trong những thứ khiến John Wick (2014) khác biệt là cách nó xây dựng thế giới sát thủ.Khách sạn Continental – nơi sát thủ tụ họp, không được phép “làm ăn” bên trong. Luật lệ rõ ràng. Tiền tệ riêng (những đồng xu vàng). Dịch vụ chuyên nghiệp như khách sạn 5 sao… nhưng dành cho giết người.
Nghe hơi buồn cười, nhưng lại rất logic trong cái thế giới riêng của nó.
Phim không giải thích quá nhiều, chỉ “hint nhẹ” thôi, nhưng đủ để người xem tò mò. Và chính cái sự nửa kín nửa hở này lại làm nó cuốn.
Keanu Reeves: Ít nói, nhưng đủ khiến người ta sợ
Keanu Reeves gần như không cần nói nhiều. Nhân vật John Wick ít thoại, ít biểu cảm phô trương.
Nhưng mỗi ánh mắt… đều có sát khí.
Cái hay là Keanu không cố diễn quá. Mọi thứ rất tiết chế. Chính vì vậy mà khi anh “bung ra”, nó lại càng đáng sợ.
Có một vibe rất lạ: vừa buồn, vừa lạnh, vừa… không nên dây vào.
Âm thanh, hình ảnh: Tối giản nhưng cực chất
Tone màu phim thiên về tối, lạnh, hơi xanh xanh. Tạo cảm giác cô độc, u ám đúng với tâm trạng nhân vật.Nhạc nền thì không quá dồn dập, nhưng khi cần thì “đẩy” rất đúng lúc. Đặc biệt là mấy đoạn club — nghe xong kiểu muốn replay lại luôn.
Tổng kết: Ít mà chất, đơn giản mà gây nghiện
John Wick (2014) không phải là phim hành động kiểu bom tấn ồn ào. Nó giống một cú đấm thẳng mặt – không màu mè, nhưng cực kì hiệu quả.- Cốt truyện đơn giản
- Hành động đỉnh cao
- Nhân vật chính quá “ngầu”
- Thế giới ngầm đầy tiềm năng
Còn nếu bạn nghĩ “chỉ vì một con chó mà giết cả thế giới”… thì ừ, xem xong bạn sẽ hiểu
Đánh giá cá nhân: 8.5/10
(Xem xong kiểu: “đừng có dại mà chọc vào thú cưng của người khác… nhất là của John Wick”)
Chỉnh sửa lần cuối: