Cổ Kiếm Kỳ Đàm (2014)

Dark Tina

Moderator
Nhân viên
05/07/2025
56
0
Cổ Kiếm Kỳ Đàm (2014).jpg


Cổ Kiếm Kỳ Đàm (2014) là một bộ phim mà chỉ cần nghe tên thôi là nhiều người đã nhớ ngay tới đúng cái không khí tiên hiệp pha chút u buồn rất riêng của nó. Phim không phải kiểu càng xem càng sốc vì plot twist liên tục, mà cuốn ở cảm giác đồng hành cùng nhân vật, đi qua từng chặng đường, từng mất mát, từng mối quan hệ được xây lên rồi lại bị số phận thử thách. Nó có cái chất rất “cổ trang fantasy Trung Quốc” của một thời, nhưng vẫn đủ sức giữ người xem ngồi lại vì phần hồn trong câu chuyện.

Điểm sáng lớn nhất của phim theo mình là hành trình của Bách Lý Đồ Tô. Đây không phải mẫu nam chính hoạt ngôn hay quá dễ gần, ngược lại anh mang cảm giác lạnh, nặng, luôn như đang phải ghìm một thứ gì đó rất nguy hiểm bên trong mình. Chính vì vậy mà mỗi lần nhân vật này mềm đi, biết quan tâm, biết đau, biết muốn sống như một người bình thường, khán giả sẽ cảm nhận rất rõ. Cái hay của Cổ Kiếm Kỳ Đàm là không biến Đồ Tô thành một “soái ca hoàn hảo”, mà giữ cho nhân vật này luôn có vết nứt, luôn có sự cô độc. Xem nên mới thấy thương.

Bên cạnh đó, dàn nhân vật phụ cũng góp công khá lớn làm phim trở nên đáng nhớ. Phong Tình Tuyết mang nét dịu dàng nhưng không hề mờ nhạt, cô là kiểu nhân vật nữ tạo cảm giác ấm áp, như một khoảng sáng đi cùng nam chính giữa quá nhiều bi kịch. Còn Phương Lan Sinh lại chính là người gánh phần duyên dáng và mềm hóa bầu không khí. Nhiều lúc mạch phim hơi nặng, chỉ cần Lan Sinh xuất hiện là tự nhiên thấy dễ thở hơn hẳn. Sự cân bằng này khiến phim đỡ bị chìm quá sâu vào màu buồn.

Một điểm mình rất thích nữa là phim tạo được cảm giác phiêu lưu khá rõ. Không chỉ là yêu đương hay ân oán giang hồ, Cổ Kiếm Kỳ Đàm còn có cảm giác của một chuyến đi dài, nơi mỗi nhân vật đều gặp biến cố để trưởng thành hơn. Những đoạn cả nhóm cùng đi với nhau, cùng chiến đấu, cùng ngồi nói chuyện tưởng rất bình thường nhưng lại chính là phần làm nên cảm xúc. Nó cho người xem cảm giác thân quen, như mình cũng đang đi cùng họ vậy. Kiểu cảm giác này bây giờ không phải phim tiên hiệp nào cũng làm tốt.

Phần hình ảnh của phim ở thời điểm 2014 nhìn vẫn có nét riêng. Kỹ xảo chắc chắn không thể so với phim mới bây giờ, có vài đoạn nhìn vẫn hơi giả, hơi sân khấu, nhưng bù lại phần tạo hình nhân vật và bối cảnh lại khá có hồn. Trang phục, màu sắc, kiểu dàn dựng các cảnh tiên hiệp đều gợi đúng cái chất mộng mị mà phim cần. Nhạc phim cũng là một điểm cộng lớn, nghe rất dễ đọng lại trong đầu, càng nghe càng thấy hợp với cái buồn bảng lảng của câu chuyện.

Tuy vậy, phim không phải không có điểm yếu. Mạch phim đôi lúc hơi lê thê, nhất là ở những đoạn triển khai quá dài hoặc lặp lại cảm xúc đau khổ nhiều lần. Có những tập xem xong vẫn thấy hay, nhưng cũng có những tập tạo cảm giác hơi dài dòng thật. Nếu ai quen nhịp phim nhanh, vào thẳng vấn đề thì có thể sẽ thấy hơi mệt. Nhưng với khán giả thích kiểu kể chuyện chậm, thích cảm xúc tích tụ từ từ, đây lại không hẳn là nhược điểm quá lớn.

Điều khiến Cổ Kiếm Kỳ Đàm được nhớ lâu, theo mình, nằm ở chỗ phim giữ được cái buồn rất đẹp. Nó không buồn theo kiểu cố làm bi thương cho lớn chuyện, mà là nỗi buồn đến từ số phận, từ việc nhân vật càng muốn bình yên thì càng bị kéo xa khỏi nó. Xem phim có cảm giác vừa thương, vừa tiếc, vừa bất lực. Đó là thứ cảm xúc khá đặc trưng, và cũng là thứ giúp bộ phim này sống dai trong ký ức của nhiều người.

Tổng thể, Cổ Kiếm Kỳ Đàm là một bộ phim tiên hiệp đáng xem nếu bạn thích hành trình trưởng thành, tình cảm đồng đội, chuyện tình nhẹ mà đau, cùng một nam chính mang nhiều vết thương trong lòng. Phim có thể không hoàn hảo, có thể hơi dài, có đoạn hơi lan man, nhưng bù lại rất có chất riêng. Nó không quá ồn ào, không quá phô trương, nhưng lại khiến người ta nhớ mãi sau khi xem xong. Với mình, đây là một bộ phim cũ nhưng vẫn đủ sức gợi lại rất nhiều cảm xúc, xem lại vẫn thấy cuốn theo một cách rất riêng, rất khó giải thik.
 
Bạn đã quên mật khẩu?
hoặc Đăng nhập bằng