Review phim Forrest Gump (1994): Một bộ phim dịu dàng, buồn vui lẫn lộn và gần như chạm được vào tim của bất kì ai
Forrest Gump là kiểu phim mà nghe kể lại thì thấy rất lạ: một người đàn ông có phần chậm chạp, sống rất bản năng, rất thật thà, cứ thế đi qua hàng loạt cột mốc lớn của nước Mỹ. Nhưng khi xem rồi mới thấy cái hay của phim không nằm ở chuyện Forrest “vô tình làm nên lịch sử”, mà nằm ở cách bộ phim nhìn cuộc đời bằng một ánh mắt vừa ngây ngô vừa đau đáu.
Tom Hanks gần như gánh cả bộ phim bằng một vai diễn quá đỗi tinh tế. Forrest không phải kiểu nhân vật tạo cảm giác “ngầu”, cũng không phải mẫu người có những bài phát biểu làm người xem nổi da gà. Anh ấy chỉ nói những điều rất đơn giản, làm những việc mình tin là đúng, yêu một người hết lòng, giữ lời hứa với bạn bè, và bước tiếp ngay cả khi cuộc đời liên tục quăng vào mặt mình đủ thứ bất ngờ. Chính sự đơn giản đó lại làm nhân vật này trở nên cực kì đặc biệt.
Điểm mình thích nhất ở Forrest Gump là phim có rất nhiều chi tiết nổi bật nhưng không cố gồng để trở nên “vĩ đại”. Cảnh Forrest cứ thế chạy xuyên nước Mỹ là một ví dụ quá đẹp. Nó không đơn thuần là một hành động bốc đồng, mà giống như lúc một con người chẳng còn biết phải giải thích nỗi buồn của mình ra sao, nên chỉ còn cách tiếp tục chạy. Cảnh đó vừa buồn, vừa tự do, vừa tạo cảm giác trống rỗng rất khó tả.
Một chi tiết khác khiến phim đọng lại rất lâu là mối quan hệ giữa Forrest và Jenny. Đây không phải chuyện tình ngôn tình đẹp như mơ. Nó lệch nhịp, dang dở, nhiều lúc còn khiến người xem thấy nhói. Forrest yêu Jenny bằng thứ tình cảm gần như không điều kiện, trong khi Jenny lại như một người mãi không thoát được bóng tối của chính mình. Bộ phim không phán xét cô ấy quá nhiều, mà để người xem tự cảm nhận sự tổn thương, lạc lõng và cả sự mệt mỏi mà nhân vật này mang theo suốt nhiều năm. Thành ra chuyện tình trong phim không ngọt, nhưng rất thật.
Phim cũng cực hay ở chỗ nó đan cài lịch sử, chiến tranh, âm nhạc, văn hóa đại chúng vào câu chuyện của một con người rất bình thường. Nhưng Forrest Gump không làm điều đó theo kiểu khoe kiến thức hay nhồi nhét thông điệp. Nó chỉ nhẹ nhàng cho thấy rằng đôi khi lịch sử lớn lao vẫn luôn đi ngang qua cuộc sống của những con người nhỏ bé, và ai cũng đang cố sống theo cách của riêng mình.
Phần cảm xúc về tình bạn cũng làm phim mạnh hơn rất nhiều. Từ Bubba cho đến Trung úy Dan, mỗi người đến rồi ở lại trong cuộc đời Forrest theo một cách khác nhau. Đặc biệt, hành trình của Lieutenant Dan là một trong những tuyến nhân vật mình thấy đáng nhớ nhất phim. Ông ấy đại diện cho sự giận dữ, mất mát, cay đắng và cảm giác bị cuộc đời phản bội. Khi đặt cạnh Forrest, sự đối lập đó lại làm bộ phim sâu thêm hẵn, chứ không hề bị một màu.
Nhạc phim là một điểm cộng quá lớn. Gần như mỗi giai đoạn trong phim đều có một màu âm nhạc riêng, nghe vào là thấy thời gian đang trôi. Nó giúp câu chuyện trải dài nhiều thập kỷ nhưng không bị rời rạc. Hình ảnh thì không cầu kì kiểu phô diễn, nhưng đủ đẹp và đủ ấm để giữ cảm giác hoài niệm suốt cả phim.
Điều làm Forrest Gump sống lâu đến vậy có lẽ là vì phim rất dễ xem nhưng không hề nông. Nó khiến người ta cười vì sự ngô nghê của Forrest, rồi lại lặng đi trước những mất mát anh phải đi qua. Sau cùng, thứ đọng lại không chỉ là câu nói nổi tiếng về hộp socola, mà là cảm giác rằng cuộc đời có thể hỗn độn, khó hiểu, đầy may rủi, nhưng một người tử tế vẫn có thể bước qua nó theo cách rất đẹp.
Đây là một bộ phim không ồn ào, không cố gắng ép người xem phải khóc, cũng không ra vẻ triết lí. Nó cứ kể chuyện thôi, mà càng kể lại càng thấm. Với mình, Forrest Gump là một trong những bộ phim hiếm hoi vừa đủ nhẹ nhàng để xem nhiều lần, vừa đủ sâu để mỗi lần xem lại đều thấy khác đi một chút.
Đánh giá cá nhân: 9/10
Một bộ phim ấm áp, buồn, đẹp và rất khó quên. Xem xong cứ có cảm giác lòng mình lắng xuống đôi chut.