Trường Nguyệt Tẫn Minh là kiểu phim tiên hiệp nhìn một lần đã thấy rất “đậm vị bi kịch”, càng xem càng bị cuốn vào cảm giác đau lòng nhiều hơn là chỉ ngắm cảnh đẹp hay phục trang. Phim không đi theo nhịp ngôn tình ngọt ngào quen thuộc, mà kéo người xem vào một câu chuyện vừa có số mệnh, vừa có thù hận, vừa có tình yêu bị ép phải đứng giữa ranh giới sống còn của tam giới. Cái hay của phim là nó giữ được cảm giác rất lớn lao, nhưng phần cảm xúc giữa hai nhân vật chính lại vẫn đủ gần để người xem thấy nhói.
Điểm nổi bật nhất chắc chắn là mối quan hệ giữa Đạm Đài Tẫn và Lê Tô Tô. Đây không phải cặp đôi yêu nhau theo kiểu nhìn là rung động, rồi hiểu lầm vài tập sau lại làm hòa. Mối quan hệ của họ ngay từ đầu đã mang sẵn sự đối đầu, đề phòng, thậm chí là nỗi sợ. Lê Tô Tô đến với mục đích thay đổi vận mệnh, ngăn ma thần xuất hiện, còn Đạm Đài Tẫn lại là người sinh ra đã bị đẩy vào bóng tối, sống trong khinh miệt, lạnh lẽo và tổn thương. Thành ra tình cảm giữa họ càng về sau càng day dứt, vì nó không chỉ là yêu hay không yêu, mà là có dám tin một người từng bị cả thế gian ruồng bỏ hay không.
La Vân Hi trong vai Đạm Đài Tẫn thực sự gánh được cái khí chất rất khó của nhân vật này. Gương mặt vừa đẹp vừa sắc, ánh mắt lúc vô cảm, lúc điên cuồng, lúc lại buồn đến mức nhìn thôi đã thấy nhân vật này không có đường lui. Vai này mà diễn non tay là dễ thành lố, nhưng La Vân Hi làm khá tốt ở những đoạn chuyển biến tâm lý. Nhân vật không bị một màu ác độc, mà có sự rạn nứt, cô độc và cả chút đáng thương rất rõ. Bạch Lộc thì giữ được nét thông minh, cứng cỏi và cũng đủ mềm ở những đoạn tình cảm nặng. Hai người đứng chung khung hình có cảm giác kéo nhau rất mạnh, nên dù kịch bản có lúc hơi ôm đồm, chemistry vẫn cứu được khá nhiều.
Phần hình ảnh của phim đúng kiểu dự án được đầu tư lớn. Tạo hình, màu sắc, bối cảnh tiên giới, ma giới đều khá bắt mắt, nhiều cảnh lên hình đẹp thật sự. Có những đoạn như một bức tranh, nhất là lúc phim đẩy cảm giác hoang tàn, bi thương lên cao. Kỹ xảo không phải hoàn hảo toàn bộ, vẫn có chỗ hơi giả, nhưng nhìn chung đủ để giữ thế giới phim không bị tụt cảm xúc. Phần nhạc cũng góp phần rất lớn, nhiều đoạn nhạc vào đúng lúc làm cảm xúc dâng lên khá mạnh, nghe xong dễ bị ám ảnh.
Tuy nhiên, Trường Nguyệt Tẫn Minh không phải bộ phim dễ xem với tất cả mọi người. Nhịp phim có lúc nhanh, có lúc lại quá nhiều thông tin, nhiều tầng kiếp, nhiều biến cố liên tiếp khiến người xem nếu không tập trung sẽ hơi mệt. Một số đoạn bi kịch bị dồn dập quá, thành ra cảm giác như bi để bi thêm, đau để đau tiếp, xem xong cũng khá hụt hơi. Có vài nhân vật phụ và vài tuyến phụ đáng lẽ có thể đào sâu hơn nhưng lại trôi qua hơi tiếc. Nói thẳng ra thì phim tham nhiều thứ: vừa muốn hoành tráng, vừa muốn ngược tâm tới bến, vừa muốn cài cắm triết lý về thiện ác và số mệnh, nên đôi chỗ chưa thật sự tròn trịa.
Nhưng nếu đã thích thể loại tiên hiệp bi thương, thích những chuyện tình mà hai người yêu nhau trong hoàn cảnh gần như không thể cứu vãn, thì bộ này rất đáng xem. Nó có cái đau của việc muốn cứu một người nhưng lại sợ chính người đó sẽ hủy diệt tất cả. Nó cũng có cái buồn của một kẻ cả đời không được yêu thương, đến lúc thật sự muốn tin vào tình cảm thì mọi thứ đã quá muộn. Đấy là thứ khiến Trường Nguyệt Tẫn Minh không chỉ đẹp ở phần nhìn, mà còn để lại dư âm khá lâu sau khi xem xong.
Tổng thể, đây là một bộ phim đẹp, buồn, nặng cảm xúc và khá cuốn nếu hợp gu. Không phải hoàn hảo, không phải đoạn nào cũng chắc tay, nhưng đủ nổi bật để người xem nhớ về Đạm Đài Tẫn như một trong những nam chính có màu sắc riêng của dòng phim tiên hiệp mấy năm gần đây. Xem phim này phải chuẩn bị tinh thần một chút, vì không chỉ “ngược” đâu, mà là ngược tới mức nhiều khi thấy tim mình mêt theo luôn.