Tinh Lạc Ngưng Thành Đường là kiểu phim tiên hiệp nhìn poster thì dễ nghĩ là lại thêm một câu chuyện tam giới yêu hận quen thuộc, nhưng khi xem rồi mới thấy phim có màu sắc riêng khá rõ. Điểm dễ nhận ra nhất là phim không quá sa đà vào vẻ bi lụy ngay từ đầu, mà mở ra bằng nhịp kể nhẹ, hơi tinh nghịch, có chút hài hước rồi mới từ từ kéo khán giả đi sâu vào những lớp cảm xúc nặng hơn. Chính cái cách “đầu ngọt sau đau” đó làm phim giữ người xem khá tốt.
Điểm mình thích nhất ở phim là màn tráo duyên ngay từ khởi đầu. Hai công chúa, hai số phận, hai cuộc hôn nhân đáng lẽ đã được sắp đặt sẵn, nhưng chỉ một cú lệch nhỏ lại làm cả câu chuyện rẽ sang hướng khác. Motip này không mới, nhưng phim xử lý khá duyên. Nó tạo ra rất nhiều tình huống vừa dở khóc dở cười, vừa khiến mối quan hệ giữa các nhân vật phát triển tự nhiên hơn. Từ chỗ hiểu lầm, khó chịu, đề phòng nhau, rồi dần dần nảy sinh đồng cảm và yêu thương, mọi thứ đi lên tương đối mượt chứ không bị gấp gáp.
Nhân vật là phần làm nên sức hút lớn của phim. Ly Quang Dạ Đàm không phải kiểu nữ chính ngây thơ chỉ biết chờ được cứu. Cô ấy lanh lợi, hơi lỳ, có chút ngông, đôi lúc nói chuyện sắc như châm, nên xem rất vui. Trong khi đó, Huyền Thương Quân lại mang dáng vẻ lạnh lùng, chuẩn mẫu nam chính tiên giới kiệm lời, nhưng phim không để nhân vật này chỉ đứng yên ở vẻ ngoài đẹp và nghiêm nghị. Càng về sau, cái hay là khán giả nhìn thấy sự rung động của anh qua hành động nhỏ, qua ánh mắt, qua cách anh dần học cách hiểu một người hoàn toàn khác thế giới với mình. Mấy chi tiết đó làm tuyến tình cảm có độ thuyết phuc hơn hẳn.
Phim cũng làm khá tốt ở chỗ cân bằng giữa lãng mạn và bi kịch. Có những đoạn rất hài, đối đáp tung hứng nhẹ tênh, nhưng đến khi drama thật sự ập đến thì cảm giác mất mát vẫn đủ nặng. Không phải kiểu đau để mà đau, mà là đau vì khán giả đã có thời gian quý nhân vật, quý mối quan hệ đó rồi. Tình thân giữa hai chị em cũng là một điểm sáng. Rất nhiều phim tiên hiệp mải lo yêu đương mà làm mờ các mối quan hệ khác, còn phim này giữ được cảm giác hai chị em tuy khác tính nhưng luôn có một sợi dây rất chặt. Nó khiến câu chuyện ấm hơn và cũng buồn hơn.
Phần hình ảnh của Tinh Lạc Ngưng Thành Đường khá ổn. Bối cảnh tiên giới, phục trang, màu sắc đều được làm theo hướng lung linh, mộng ảo, nhìn dễ chịu mắt. Kỹ xảo không phải hoàn hảo tuyệt đối, có cảnh vẫn thấy hơi giả, nhưng tổng thể đủ để giữ cảm xúc, không làm tụt mood quá nhiều. Nhạc phim cũng là kiểu nghe xong dễ đọng lại, nhất là ở những đoạn chia ly hoặc những cảnh tình cảm được đẩy lên cao trào.
Dĩ nhiên phim không phải không có điểm yếu. Một vài đoạn giữa phim hơi lê, một số tình tiết quen thuộc với fan tiên hiệp nên vẫn có cảm giác “à, lại sắp tới khúc này rồi”. Có nhân vật phụ được xây khá ổn nhưng đất diễn chưa thật sự bùng nổ. Thế nhưng may là mạch cảm xúc chính vẫn đủ chắc để kéo khán giả đi tiếp.
Tóm lại, Tinh Lạc Ngưng Thành Đường là một bộ tiên hiệp xem khá cuốn nếu bạn thích chuyện tình nhiều trắc trở nhưng không quá nặng nề từ đầu đến cuối. Phim có chất hài vừa đủ, couple chính có phản ứng tốt, nữ chính có nét riêng, còn phần cảm xúc thì đi từ dễ thương sang xót xa khá mượt. Không phải tác phẩm đột phá của dòng tiên hiệp, nhưng là một bộ phim xem xong dễ có thiện cảm, càng xem càng bị cuốn, và đến lúc hết lại thấy hơi tiếc vì mình đã quen với thế giới của nó mất rồi.