Tiên Kiếm Kỳ Hiệp (2005) là một trong những bộ tiên hiệp đời đầu rất dễ khiến người ta xem xong rồi nhớ mãi, không hẳn vì kỹ xảo quá ghê gớm, mà vì nó có cái cảm giác vừa mộng mơ vừa buồn rất đặc trưng. Phim đi theo hành trình của Lý Tiêu Dao, từ một chàng trai có phần bốc đồng, vô tư, dần bị cuốn vào ân oán giang hồ, tình cảm, trách nhiệm và cả những mất mát không cách nào né tránh. Cái hay của phim là mở đầu khá nhẹ nhàng, thậm chí có nét tinh nghịch, nhưng càng về sau lại càng thấm, càng đau.
Điểm khiến mình thích nhất ở Tiên Kiếm Kỳ Hiệp là phim xây được không khí rất riêng. Nó không quá nặng về đánh đấm liên tục, mà tập trung nhiều vào cảm giác phiêu lãng, cô độc, định mệnh. Những đoạn Tiêu Dao và Linh Nhi ở bên nhau luôn có một vẻ dịu dàng rất khó tả, kiểu trong trẻo mà buồn từ sớm, cứ như ngay từ lúc hạnh phúc xuất hiện thì phim đã ngầm báo trước nó sẽ không kéo dài. Triệu Linh Nhi đúng nghĩa là linh hồn của cả bộ phim, không chỉ vì cô ấy đẹp hay dịu dàng, mà vì nhân vật này mang cảm giác mong manh nhưng lại rất mạnh mẽ. Càng xem càng thương.
Ngoài chuyện tình của Tiêu Dao và Linh Nhi, phim còn làm khá tốt tuyến nhân vật phụ, đặc biệt là Lâm Nguyệt Như. Đây là kiểu nhân vật rất dễ khiến khán giả phân vân, bởi cô ấy không xuất hiện như một cái bóng mờ nhạt chen vào chuyện tình chính, mà có cá tính riêng, có tổn thương riêng, và yêu cũng rất thật. Chính vì thế nên mối quan hệ giữa ba người không bị sa vào kiểu drama quá lố, mà ngược lại, có cảm giác tiếc nuối rất nhiều. Có những cảnh không cần thoại quá lớn, chỉ cần ánh mắt hay sự im lặng thôi cũng đủ thấy nhói.
Một thứ nữa làm phim giữ được vị trí đặc biệt trong lòng nhiều người là phần nhạc. Nhạc phim của Tiên Kiếm Kỳ Hiệp gần như gắn liền với cảm xúc của khán giả luôn. Nhiều đoạn nhạc vang lên là không khí lập tức đổi khác, vừa cổ trang vừa da diết, nghe xong như bị kéo thẳng về một thời xem phim trên tivi mà ngồi thẫn ra sau tập cuối. Cái cảm giác ấy bây giờ không phải phim nào cũng tạo lại được.
Tất nhiên, nếu nhìn bằng mắt xem phim hiện tại thì kỹ xảo của bản 2005 không còn quá ấn tượng nữa. Có đoạn nhìn hơi giả, hơi cũ, vài cảnh hành động dàn dựng chưa thật sự mượt. Nhưng lạ ở chỗ, chính sự mộc mạc đó lại không làm phim mất đi sức hút. Vì cái giữ chân người xem không nằm ở phần nhìn hoành tráng, mà nằm ở cảm xúc nhân vật và cách câu chuyện dẫn mình đi từ vui vẻ sang xót xa lúc nào không hay. Phim buồn, nhưng là kiểu buồn đẹp, buồn khiến người ta nhớ lâu.
Hồ Ca trong vai Lý Tiêu Dao mang đến đúng cái chất cần có: lúc đầu ngông nghênh, lanh lợi, hơi trẻ con, nhưng càng về sau càng chững lại, ánh mắt cũng nặng hơn hẳn. Còn Lưu Diệc Phi thì thật sự quá hợp với hình tượng Triệu Linh Nhi, từ khí chất đến thần thái đều tạo ra cảm giác thoát tục. Nói thật, có những vai diễn về sau có thể còn trau chuốt hơn, nhưng riêng cái vẻ trong veo của cô ấy ở phim này thì rất khó thay thế.
Tiên Kiếm Kỳ Hiệp không phải kiểu phim hoàn hảo mọi mặt, nhưng nó có cái hồn mà nhiều phim tiên hiệp sau này đôi khi lại thiếu. Nó làm người xem tin vào tình yêu, tin vào số mệnh, rồi cũng làm người xem chấp nhận rằng có những chuyện đẹp nhất lại là những chuyện không thể trọn vẹn. Xem lại bây giờ vẫn thấy phim có độ ngân rất lâu, nhất là với ai thích dòng cổ trang tiên hiệp đậm chất bi thương.
Nếu phải nói ngắn gọn, đây là một bộ phim cũ nhưng không cũ cảm xúc. Nó có thể không còn quá mới ở phần hình ảnh, nhưng phần tình thì vẫn đủ sức chạm vào người xem. Và đôi khi, chỉ cần vậy thôi là quá đủ để một bộ phim sống mãi trong ký ức rồi.