Review phim The Conjuring (2013): Khi nỗi sợ không đến từ thứ mình nhìn thấy, mà từ thứ đang đứng ngay sau lưng
The Conjuring là một trong số ít phim kinh dị hiện đại khiến người ta nhớ rất lâu sau khi xem xong. Không phải vì nó lạm dụng hù dọa kiểu bất ngờ, mà vì bộ phim tạo ra cảm giác bất an rất đều, rất lì. Càng xem càng thấy ngột ngạt. Căn nhà trong phim không chỉ là bối cảnh, nó gần như trở thành một sinh vật sống, âm thầm quan sát từng người trong gia đình Perron.
Điều mình thích nhất ở The Conjuring là cách James Wan kể chuyện cực kì tỉnh táo. Phim không vội. Nó dành thời gian để khán giả làm quen với gia đình, với nhịp sống trong ngôi nhà mới, với những chi tiết nhỏ tưởng như vô hại: tiếng động lạ lúc nửa đêm, cánh cửa tự mở, con chó không chịu bước vào nhà, trò chơi trốn tìm vỗ tay trong bóng tối. Chính vì đi chậm như vậy nên khi nỗi sợ thật sự bùng lên, nó có trọng lượng hơn hẳn. Người xem không bị “dọa cho giật mình” đơn thuần, mà bị kéo vào một trạng thái lo lắng kéo dài.
Một chi tiết rất đắt của phim là trò clap game. Đây là kiểu ý tưởng không mới theo nghĩa quá phức tạp, nhưng cách phim triển khai thì quá tốt. Chỉ với âm thanh hai tiếng vỗ tay vang lên từ một góc tối nào đó, bộ phim đủ khiến cả căn phòng trở nên lạnh đi. Nó đánh trúng bản năng sợ hãi rất nguyên thủy: mình biết có thứ gì đó ở đây, nhưng không biết nó ở đâu. Cái cảm giác đó mới là thứ làm phim ghê.
Ngoài ra, The Conjuring còn làm rất tốt ở phần hình ảnh và nhịp máy quay. Máy quay thường lướt chậm qua hành lang, đứng lâu ở những góc phòng trống, hoặc bám theo nhân vật vừa đủ để người xem tự căng thẳng vì nghĩ rằng sẽ có thứ gì đó xuất hiện. Nhiều phim kinh dị bây giờ cố nhồi hình ảnh đáng sợ liên tục, còn phim này lại hiểu rằng khoảng trống mới là thứ khiến trí tưởng tượng hoạt động mạnh nhất. Có những đoạn gần như chẳng có gì xảy ra, nhưng mình vẫn ngồi co người vì sợ.
Patrick Wilson và Vera Farmiga cũng là điểm cộng rất lớn. Cặp Ed và Lorraine Warren trong phim không bị xây dựng kiểu siêu nhân trừ tà quá đà, mà vẫn có cảm giác là những con người thật, có niềm tin, có sự mệt mỏi, có cả nỗi lo cho chính gia đình mình. Nhờ vậy, tuyến truyện của họ không bị tách rời khỏi gia đình Perron mà ngược lại, kết nối rất chặt. Vera Farmiga đặc biệt có ánh mắt và thần thái rất hợp với kiểu nhân vật nhạy cảm với thế giới vô hình, vừa điềm tĩnh vừa mong manh.
Điểm mạnh nữa là phim gần như không cần dựa quá nhiều vào máu me hay hình ảnh ghê rợn. Nó thắng bằng không khí. Bóng tối trong phim này có cảm giác rất “dày”, rất thật. Tiếng cọt kẹt của gỗ, tiếng gió, tiếng chân chạy, tiếng trẻ con khóc ở xa xa... tất cả phối lại thành một lớp âm thanh khiến người xem không thể thư giản nổi. Có lúc phim làm mình thấy sợ chỉ vì một cánh cửa đang từ từ mở ra thôi.
Tất nhiên, nếu nhìn kĩ thì The Conjuring vẫn đi theo vài mô típ quen thuộc của dòng phim nhà ma và quỷ ám. Nhưng điều quan trọng là nó làm những thứ quen thuộc đó cực kì chắc tay. Không màu mè, không rối, không cố tỏ ra bí hiểm quá mức. Nó biết khán giả sợ cái gì và kiên nhẫn siết cảm giác đó lại từng chút một. Thế nên dù câu chuyện không quá mới, trải nghiệm xem vẫn rất cuốn.
Đây là kiểu phim kinh dị làm mình nhớ lại cảm giác xem phim ma đúng nghĩa: không cần quá nhiều cảnh shock, chỉ cần không khí chuẩn là đủ khiến người ta mất ngủ. The Conjuring không phải phim kinh dị ồn ào nhất, cũng không phải phim có ý tưởng lạ nhất, nhưng nó là một bộ phim kinh dị được làm rất chắc, rất chỉn chu, và quan trọng nhất là rất biết cách làm người xem bất an.
Nếu bạn thích những phim kinh dị thiên về ám ảnh, xây dựng bầu không khí tốt, jump scare có chừng mực nhưng hiệu quả, thì đây gần như là một lựa chọn quá ổn. Còn nếu bạn vốn sợ mấy kiểu phim nhà có ma, hành lang tối om, trẻ con ngủ rồi bỗng nghe tiếng ai đó gọi tên mình, thì bộ này xem xong chắc cũng hơi ám ảnh thật.
Đánh giá cá nhân: 8.8/10
Một phim kinh dị rất biết cách gieo nỗi sợ vào những thứ quen thuộc nhất. Xem xong mới thấy, thứ đáng sợ nhất không hẳn là con ma xuất hiện trước mặt, mà là cảm giác nó đã ở đó từ đầu rồi.