Review phim Frozen (2013): Khi câu chuyện cổ tích không còn xoay quanh hoàng tử
Frozen là kiểu phim mà lúc mới xem nhiều người sẽ nghĩ đây chỉ là một hoạt hình công chúa Disney nữa thôi. Nhưng xem xong mới thấy bộ phim này có một hướng đi khá khác: thay vì dồn hết cảm xúc vào chuyện tình yêu, phim đặt trọng tâm vào mối quan hệ giữa hai chị em Elsa và Anna. Chính điểm đó làm Frozen dễ nhớ hơn rất nhiều, và cũng khiến nó có cảm giác ấm áp hơn giữa một thế giới toàn băng giá. Phim do Walt Disney Animation Studios sản xuất, ra mắt năm 2013, xoay quanh hành trình Anna đi tìm Elsa sau khi sức mạnh băng giá của cô vô tình đẩy vương quốc Arendelle vào mùa đông vĩnh cửu.
Điểm mình thích nhất ở Frozen là cách phim xây dựng Elsa. Cô không phải kiểu phản diện, cũng không hẳn là một công chúa cần được cứu. Elsa giống một người luôn sợ chính bản thân mình, sợ làm tổn thương người khác nên chọn cách tự cô lập. Cái hay là nỗi sợ đó được kể bằng hình ảnh rất đẹp: cung điện băng, những hành lang lạnh buốt, cảm giác trống vắng và xa cách. Đoạn “Let It Go” nổi tiếng không chỉ bắt tai mà còn là khoảnh khắc nhân vật bung hết cảm xúc, vừa giải phóng vừa cô đơn. Đây cũng là bài hát giúp phim thắng Oscar cho Ca khúc gốc xuất sắc, còn bản thân phim thắng Oscar Phim hoạt hình xuất sắc.
Anna thì ngược lại hoàn toàn. Cô ấm áp, nói nhiều, vụng về, đôi khi hơi hấp tấp, nhưng rất thật. Anna làm cho nhịp phim đỡ lạnh theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Mình thích cách Disney để Anna không phải mẫu nữ chính “hoàn hảo”, mà là một cô gái có thể ngã dúi dụi, quyết định hơi ngốc nghếch, nhưng lại có trái tim rất lớn. Sự đối lập giữa Anna và Elsa khiến phim có nhịp cảm xúc khá tốt, người xem không bị ngợp bởi drama mà vẫn thấy câu chuyện đủ sâu.
Một điểm nữa khiến Frozen ăn tiền là phần hình ảnh. Tuyết, băng, ánh sáng và chất liệu bề mặt trong phim được làm cực kỳ đã mắt. Disney thậm chí đã phát triển thêm công cụ để tạo hiệu ứng tuyết và bông tuyết chân thực hơn cho bộ phim, nên thế giới Arendelle nhìn vừa lung linh vừa có cảm giác rất “chạm được”. Đây là dạng hoạt hình mà dù xem lại sau nhiều năm vẫn thấy đẹp.
Tất nhiên, phim không hoàn hảo tuyệt đối. Có vài đoạn triển khai hơi nhanh, nhất là phần chuyển biến của một số nhân vật phụ. Motif twist ở cuối với nhiều người sẽ thấy thú vị, nhưng cũng có người cảm giác hơi gắt vì phim bẻ lái khá mạnh. Tuy vậy, mạch cảm xúc chính của phim vẫn đủ vững để kéo tất cả lại với nhau.
Điều mình thấy Frozen làm tốt nhất là nhắc người xem rằng “tình yêu đích thực” không nhất thiết phải là tình yêu nam nữ. Một cái ôm, một sự hi sinh, hay đơn giản là việc luôn quay về phía người thân khi mọi thứ đổ vỡ, đôi khi mới là thứ cứu được mình. Nghe hơi quen quen, nhưng phim kể nó đủ khéo để không bị sến quá.
Tóm lại, Frozen (2013) không chỉ nổi vì nhạc hay hay tạo ra cơn sốt toàn cầu với Let It Go. Nó thực sự là một phim hoạt hình tốt: hình ảnh đẹp, nhân vật có chiều sâu, câu chuyện gia đình cảm động và đủ khác để đứng riêng trong kho phim Disney. Không phải quá phức tạp, nhưng rất biết cách chạm vào cảm xúc ng xem. Một bộ phim tưởng như lạnh, mà xem xong lại thấy khá ấm.