Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa (2017)

Dark Tina

Moderator
Nhân viên
05/07/2025
56
0
Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa (2017).jpg


Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa (2017) là kiểu phim ngôn tình tiên hiệp mà chỉ cần xem vài tập đầu thôi là đã biết mình có bị cuốn vào hay không. Và với mình, bộ này cuốn rất nhanh. Không phải vì tiết tấu quá dồn dập hay drama kiểu sốc nổi liên tục, mà vì nó tạo ra được cảm giác rất riêng: vừa mộng mị, vừa buồn, vừa đẹp theo kiểu có chút gì đó xa xăm, như một giấc mơ dài kéo từ kiếp này sang kiếp khác.

Điểm ăn tiền nhất của phim chắc chắn là chuyện tình giữa Bạch Thiển và Dạ Hoa. Motip yêu qua ba kiếp ba đời nghe thì rất quen, thậm chí dễ bị nghĩ là sến, nhưng phim xử lý đủ khéo để người xem vẫn tin vào nỗi đau, sự chờ đợi và cả cái cảm giác yêu mà không thể giữ trọn. Cái hay là mối quan hệ này không chỉ có ngọt. Nó có hiểu lầm, có hi sinh, có những đoạn đau đến mức xem xong thấy tim hơi trĩu xuống. Nhiều phim ngôn tình cố làm bi kịch để lấy nước mắt, còn phim này có những cảnh buồn đến từ chính khoảng cách giữa hai người, nên cảm giác nó thật hơn.

Nhân vật Bạch Thiển là một điểm sáng rất lớn. Cô không phải mẫu nữ chính bánh bèo chỉ biết chờ được cứu. Bạch Thiển có sự lạnh lùng, kiêu hãnh và trưởng thành, nhất là khi nhân vật này đã đi qua quá nhiều mất mát. Có những phân đoạn cô gần như không cần nói quá nhiều, chỉ ánh mắt thôi cũng đủ cho thấy bên trong là cả một bầu trời cảm xúc bị nén lại. Dạ Hoa thì đúng kiểu nam chính khiến khán giả vừa thương vừa giận. Anh ta yêu rất sâu, rất bền, nhưng cũng chính vì gánh quá nhiều thứ nên nhiều lúc làm người xem bực. Mà cái bực đó lại khiến nhân vật có sức sống hơn, chứ không hoàn hảo một cách vô hồn.

Một trong những chi tiết mình thích ở phim là cách nó xây dựng cảm giác “đào hoa thập lý”. Rừng đào, màu hồng nhạt, sương khói, phục trang bay nhẹ, mọi thứ tạo ra một không khí rất thơ. Đây là bộ phim có phần nhìn đủ đẹp để giữ chân khán giả trong suốt một chặng dài. Bối cảnh tiên giới trong phim không quá phô trương kiểu kỹ xảo ầm ầm, mà thiên về vẻ đẹp lãng mạn, mềm mại. Có những cảnh nhìn thôi đã thấy đúng chất cổ trang tiên hiệp, đẹp theo kiểu hơi u buồn chứ không phải rực rỡ đơn thuần.

Tất nhiên phim không phải không có điểm yếu. Vì số tập khá dài nên có đoạn nhịp phim chậm, một số tuyến phụ lê thê, đặc biệt nếu ai không quen kiểu kể chuyện ngôn tình cổ trang thì sẽ thấy hơi mệt. Có vài nhân vật phụ được đẩy drama khá mạnh, đôi lúc tạo cảm giác ức chế nhiều hơn là thú vị. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chính những lớp drama đó lại làm nổi bật hơn hành trình tình cảm của hai nhân vật chính.

Điều khiến Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa được nhớ lâu không chỉ là vì nổi tiếng, mà vì nó tạo được cảm giác rất “đã” cho fan ngôn tình: có yêu sâu đậm, có chia ly, có hiểu lầm, có đoàn tụ, có những câu chuyện nghe rất cũ nhưng khi đặt vào đúng không khí của phim thì vẫn làm người ta rung động. Nó không quá mới, nhưng lại rất biết cách làm cái cũ trở nên cuốn hút.

Nếu thích một bộ phim cổ trang Trung Quốc mang màu sắc mộng mơ, tình cảm đậm, hình ảnh đẹp và đủ nhiều khoảnh khắc khiến mình vừa thương vừa tiếc cho nhân vật, thì đây vẫn là cái tên rất đáng xem. Còn nếu ai không hợp phim tình cảm chậm, nhiều day dứt và nhiều đoạn ngược tâm, có thể sẽ thấy hơi dài và hơi mệt thật. Nhưng với khán giả mê ngôn tình tiên hiệp, bộ này đúng là một món ăn tinh thần khá tròn trịa, đôi chỗ sến nhưng sến đẹp, và quan trọng là dễ để lại dư âm sau khi xem xong.
 
Bạn đã quên mật khẩu?
hoặc Đăng nhập bằng