Toy Story (1995)

Dark Tina

Moderator
Nhân viên
05/07/2025
56
0
Toy Story (1995).jpg


Toy Story (1995) là kiểu bộ phim mà xem xong mới hiểu vì sao nó trở thành một cột mốc lớn của hoạt hình. Câu chuyện nghe qua thì rất đơn giản: những món đồ chơi có đời sống riêng khi con người không nhìn thấy. Nhưng điều làm phim hay không nằm ở ý tưởng đó thôi, mà ở cách nó biến một thế giới rất trẻ con thành một câu chuyện cực kì gần gũi về nỗi sợ bị thay thế, về tình bạn và về chuyện chấp nhận thay đổi.

Điểm sáng nhất của phim chắc chắn là mối quan hệ giữa Woody và Buzz Lightyear. Woody không phải kiểu nhân vật hoàn hảo để người ta thích ngay từ đầu. Cậu ta ghen tị, khó chịu, có chút ích kỷ khi thấy Buzz xuất hiện và ngay lập tức chiếm hết sự chú ý của Andy. Chính vì vậy mà Woody lại rất thật. Cảm giác bị ai đó mới mẻ hơn, cool hơn lấy mất vị trí của mình là thứ không chỉ đồ chơi mới có. Còn Buzz thì ngược lại, vừa buồn cười vừa đáng yêu vì thật sự tin mình là một siêu anh hùng không gian chứ không phải món đồ chơi. Cái sự ngây ngô ấy làm cho nhân vật này cực kì có duyên.

Phim có nhịp kể nhanh, gọn, gần như không có đoạn nào bị thừa. Từ màn giới thiệu căn phòng của Andy, những món đồ chơi với tính cách riêng, cho tới khi Woody và Buzz bị đẩy vào hành trình dở khóc dở cười bên ngoài căn nhà, mọi thứ đều được đẩy đi rất mượt. Nhiều phân cảnh bây giờ xem lại vẫn thấy vui, nhất là lúc Buzz bắt đầu đối diện với sự thật về bản thân. Đó là một chi tiết khá buồn, nhưng phim xử lý rất nhẹ nhàng nên không tạo cảm giác nặng nề. Nó khiến Toy Story không chỉ là phim cho trẻ em, mà còn là phim khiến người lớn cũng thấy chạm vào mình.

Một điểm rất hay nữa là thế giới đồ chơi trong phim được xây dựng cực kì sinh động. Mỗi nhân vật phụ xuất hiện không nhiều nhưng đều có nét riêng, từ Mr. Potato Head hay càu nhàu đến Rex vụng về nhưng dễ mến. Đặc biệt, căn nhà bên cạnh của Sid tạo ra cảm giác vừa hài vừa hơi rờn rợn. Với trẻ em thì đó là nơi đáng sợ, còn với người lớn thì lại thấy nó là một góc nhìn rất thông minh về việc đồ chơi có thể bị đối xử tệ đến mức nào.

Nếu nhìn ở góc độ kĩ thuật, Toy Story hôm nay có thể không còn khiến khán giả choáng ngợp như thời điểm nó ra mắt, vì công nghệ hoạt hình 3D đã đi xa hơn rất nhiều. Nhưng cái đáng nể là bộ phim vẫn giữ được sức sống. Biểu cảm nhân vật, cách dàn cảnh, nhịp đối thoại và năng lượng tổng thể vẫn đủ tốt để người xem bị cuốn vào. Nó có cái hồn mà nhiều phim hoạt hình hiện đại, dù bóng bẩy hơn, chưa chắc làm được.

Toy Story hay vì nó vui nhộn, thông minh và ấm áp đúng lúc. Nó nói về tình bạn theo cách rất tự nhiên, không lên gân, không cố dạy đời. Càng xem lại càng thấy đây không chỉ là chuyến phiêu lưu của mấy món đồ chơi, mà còn là câu chuyện về việc ai rồi cũng sẽ phải học cách chấp nhận mình không còn là trung tâm nữa. Nghe thì đơn giản, nhưng phim làm rất thấm.

Nếu phải gói gọn cảm nhận thì đây là một bộ phim hoạt hình kinh điển theo đúng nghĩa. Dễ xem, dễ mến, hài hước nhưng cũng đủ cảm xúc để đọng lại. Một bộ phim tưởng như rất nhỏ bé, mà hóa ra lại chạm tới những điều rất lớn. Thật sự xem lại vẫn thấy cuốn kinh khủng, gần như không bị cũ đi mấy.
 
Bạn đã quên mật khẩu?
hoặc Đăng nhập bằng