Nhắc tới The Matrix là nhắc tới một thứ gì đó vừa “ngầu”, vừa khó quên theo kiểu rất… triết học. Xem lại sau nhiều năm, mình vẫn thấy nó không hề cũ, thậm chí còn hơi đáng sợ vì mấy ý tưởng trong phim giờ lại thấy… có vẻ hợp lí hơn trước.
Câu chuyện theo chân Neo – một anh chàng coder sống cuộc đời khá tẻ nhạt, cho tới khi phát hiện ra thế giới mình đang sống chỉ là một mô phỏng. Nghe thì đơn giản, nhưng cách phim triển khai thì không hề đơn giản chút nào. Nó khiến người xem liên tục tự hỏi: “Thực tại là gì?” – một câu hỏi nghe hơi to tát nhưng lại được kể bằng những cảnh hành động cực kì cuốn.
Điểm mình thích nhất chắc chắn là cách phim xây dựng không khí. Tông màu xanh lá lạnh lẽo, những dòng code chảy liên tục, cộng với nhạc nền điện tử làm mọi thứ trở nên rất “khác người”. Có cảm giác như cả thế giới trong phim luôn hơi lệch khỏi thực tại một chút – kiểu không sai nhưng cũng chẳng đúng hẳn.
Về hành động thì khỏi nói, mấy pha “bullet time” né đạn giờ nhìn lại vẫn thấy đã mắt. Cảnh Neo ngửa người né đạn gần như đã trở thành biểu tượng luôn rồi. Nhưng cái hay là phim không chỉ dựa vào kỹ xảo để gây ấn tượng, mà còn khiến những cảnh đó có ý nghĩa – nó gắn liền với việc Neo dần hiểu và kiểm soát được thế giới ảo.
Nhân vật Morpheus cũng rất thú vị. Ông ấy kiểu người tin tưởng tuyệt đối vào một điều gì đó, đến mức hơi… cực đoan. Nhưng chính sự tin tưởng đó lại khiến câu chuyện có sức nặng hơn. Còn Agent Smith thì lạnh lùng, khó chịu theo kiểu rất “máy móc”, nhưng lại là một trong những phản diện đáng nhớ nhất.
Có một điều nhỏ mình nhận ra khi xem lại: đoạn đầu phim hơi chậm. Nếu ai quen xem phim nhịp nhanh có thể sẽ thấy hơi khó vào. Nhưng khi đã qua phần setup rồi thì gần như không thể rời mắt.
Tổng thể, The Matrix không chỉ là một phim hành động sci-fi, mà còn là một trải nghiệm kiểu “đập vào não” người xem. Nó vừa giải trí, vừa khiến mình suy nghĩ, và đôi khi hơi… rối não một xíu. Nhưng chính cái cảm giác đó mới làm nó đặc biệt.
Một bộ phim mà xem xong có thể bạn sẽ nhìn cái màn hình máy tính của mình khác đi một chút. Hoặc ít nhất là tự hỏi: “Liệu mình có đang sống trong một hệ thống nào đó không nhỉ?”