Lưu Ly Mỹ Nhân Sát là kiểu phim tiên hiệp rất dễ khiến người ta sa vào cảm giác “xem vài tập cho biết” rồi cuối cùng dính luôn mấy chục tập. Phim lên sóng năm 2020, dài 59 tập, do Thành Nghị và Viên Băng Nghiên đóng chính, xoay quanh chuyện tình nhiều kiếp nhiều nạn giữa Vũ Tư Phượng và Chử Toàn Cơ. (Wikipedia)
Điều mình thấy phim này ăn tiền nhất là cách nó đẩy cảm xúc lên rất mạnh. Không phải kiểu ngôn tình ngọt đơn thuần, mà là ngọt ít thôi, còn đau thì đau khá lâu. Tư Phượng đúng chuẩn nam chính gánh bi thương: yêu rất sâu, nhẫn rất giỏi, càng về sau càng thấy nhân vật này bị quăng vào đủ loại thử thách đến mức người xem chỉ muốn phim bớt hành anh ấy lại một chút. Thành Nghị diễn kiểu không quá phô trương, nhưng ánh mắt và cảm giác u uất thì làm rất tốt, nên những đoạn nhịn đau, nhịn yêu, nhịn cả việc nói ra sự thật đều khá thấm.
Trong khi đó, Chử Toàn Cơ lại là mẫu nữ chính không phải ai cũng thích ngay từ đầu. Vì thiết lập nhân vật thiếu lục thức nên giai đoạn đầu cô khá ngây ngô, chậm nhịp cảm xúc hơn người khác. Nhưng chính điểm đó làm hành trình trưởng thành của nhân vật này có độ đã hơn. Toàn Cơ không bùng nổ ngay, mà thay đổi từ từ, đến lúc nhận ra tình cảm, nhận ra quá khứ, nhận ra chính bản thân mình thì câu chuyện mới thật sự bẻ lái. Kiểu xây dựng này khiến phim càng xem càng cuốn, chứ không phải mở đầu quá dữ rồi về sau hụt hơi.
Một điểm rất ổn nữa là phim làm tốt phần tiền kiếp - hiện tại. Motif này vốn không mới với tiên hiệp Trung Quốc, nhưng Lưu Ly Mỹ Nhân Sát biết cách giữ bí mật và nhả dần thông tin nên vẫn tạo được cảm giác tò mò. Những nút thắt về thân phận, ký ức, chiến thần, ma sát tinh... được xếp chồng lên nhau, càng về sau càng thấy câu chuyện không chỉ là yêu đương mà còn là bi kịch của số mệnh và sự hi sinh. Có vài khúc hơi lê thê, đúng chất phim cổ trang dài tập, nhưng bù lại những đoạn cao trào cảm xúc thì khá bùng nổ.
Phần hình ảnh của phim cũng là thứ dễ giữ chân người xem. Tạo hình đẹp, màu sắc sáng, bối cảnh tiên môn quen thuộc nhưng vẫn đủ lung linh để người xem cảm được chất huyền ảo. Các cảnh chiến đấu không hẳn là quá xuất sắc nếu so với những phim đầu tư nặng tay hơn, nhưng vẫn tròn vai. Quan trọng là phim biết dùng âm nhạc và nhịp dựng để đẩy mood bi thương, nên nhiều cảnh chỉ cần nhạc nổi lên là đã thấy tim hơi nhói rồi.
Dàn phụ của phim cũng góp phần làm thế giới trong phim đỡ bị đơn điệu. Mối quan hệ giữa các nhân vật không chỉ xoay quanh cặp chính mà còn có tình bạn, tình đồng môn, sự phản bội, chấp niệm và cả những chuyện yêu sai cách. Có nhân vật khiến mình thương, có nhân vật khiến mình bực thật sư, và đó lại là dấu hiệu của một bộ phim khiến người xem nhập tâm.
Tất nhiên, phim không phải không có điểm trừ. Một số đoạn hiểu lầm bị kéo hơi dài, vài cú twist nếu xem nhiều tiên hiệp rồi thì vẫn đoán được phần nào. Nhịp phim đôi lúc cũng lên xuống thất thường, nhất là ở các đoạn chuyển tuyến truyện. Nhưng nếu chấp nhận đây là kiểu phim thiên về cảm xúc, về ngược tâm, về duyên nợ nhiều đời nhiều kiếp thì những điểm đó không làm trải nghiệm giảm quá nhiều.
Tổng thể, Lưu Ly Mỹ Nhân Sát là một bộ tiên hiệp rất hợp với người thích chuyện tình vừa đẹp vừa đau, càng xem càng lún. Nó không phải bộ phim hoàn hảo, nhưng lại có khả năng làm người xem nhớ rất lâu nhờ cặp chính có chemistry tốt, tuyến tình cảm dằn vặt và bầu không khí bi thương rất đặc trưng. Đây là dạng phim mà sau khi xem xong, nhiều người không nhớ hết mọi chi tiết, nhưng sẽ nhớ rất rõ cảm giác xót cho Tư Phượng và hành trình Toàn Cơ học cách biết yêu, biết đau, biết sống như một con người thật sự.
Nếu chấm theo cảm nhận cá nhân, mình sẽ cho phim khoảng 8.5/10. Đẹp, buồn, hơi dài, hơi ngược, nhưng đủ hay để cày tới cùng.