“Dune (2021)” của Denis Villeneuve là kiểu phim mà xem xong vừa thấy choáng ngợp, vừa có chút… hụt hẫng. Không phải vì phim dở, mà vì nó giống như một nửa câu chuyện được kể quá đẹp, quá chỉnh chu, nhưng lại dừng đúng lúc mình bắt đầu “vào guồng”.
Điểm ăn tiền nhất chắc chắn là phần hình ảnh. Sa mạc Arrakis hiện lên vừa khắc nghiệt vừa có gì đó rất… thiêng. Những cảnh tàu bay, những con giun cát khổng lồ xuất hiện chậm rãi nhưng đầy uy lực, kiểu làm mình nổi da gà chứ không phải kiểu hù dọa rẻ tiền. Có thể nói đây là một trong những phim sci-fi hiếm hoi mà từng khung hình đều có thể đem đi làm wallpaper.
Âm nhạc của Hans Zimmer cũng là một thứ gì đó rất lạ. Không phải kiểu giai điệu dễ nhớ, mà giống như âm thanh của cả một hành tinh đang thở. Nhiều đoạn nghe hơi “ồn”, nhưng đặt trong bối cảnh phim thì lại cực kì hợp, tạo cảm giác bí ẩn và nặng nề.
Câu chuyện xoay quanh Paul Atreides (Timothée Chalamet), một nhân vật mang màu sắc định mệnh khá rõ. Nhưng thú thật là phần này mới chỉ là mở đầu, nên nhân vật vẫn còn hơi “lửng”, chưa thật sự bùng nổ. Bù lại, cách phim xây dựng thế giới thì cực kì chi tiết, từ chính trị, tôn giáo cho đến văn hóa của người Fremen. Xem xong cảm giác như mình vừa đọc dở một cuốn tiểu thuyết dày cộp.
Điểm trừ nhỏ là nhịp phim khá chậm. Nếu ai quen với kiểu phim nhanh, nhiều plot twist liên tục thì có thể sẽ thấy hơi buồn ngủ ở vài đoạn. Có lúc mình cũng tự hỏi “ủa rồi khi nào mới tới cao trào?”… thì phim hết luôn. Hơi tức nhẹ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, “Dune (2021)” không phải kiểu phim để xem giải trí đơn thuần. Nó giống một trải nghiệm điện ảnh đúng nghĩa hơn. Kiểu phim mà nên xem ở màn hình lớn, ngồi yên và cảm nhận từng lớp không khí mà nó tạo ra.
Tóm lại, đây là một phần mở đầu rất chắc tay, rất đẹp, rất có chiều sâu… nhưng cũng rất “dở dang”. Xem xong kiểu chỉ muốn phần 2 ra liền lập tức chứ đợi lâu hơi bực thiệt.